Bạn còn nhớ
Call of Duty: Advanced Warfare – một bản chuyển hệ (port) trên PC thực sự hoạt động ổn thỏa và không vướng phải quá nhiều vấn đề, sử dụng hệ thống mạng hỗn hợp (khiến nhiều người lầm tưởng trò chơi chỉ sử dụng hạ tầng P2P, nhưng thực tế có cả P2P lẫn Dedicated Server), nhưng phần chơi mạng lại “chết yểu” do thiếu thốn hỗ trợ từ chính Sledgehammer Games sau khi game ra mắt chứ? Đó là mối quan tâm hàng đầu của người viết đối với
Call of Duty: WWII, đặc biệt sau lời hứa hẹn hãng muốn “giành lại con tim của cộng đồng PC” chỉ một ngày trước khi đợt thử nghiệm mở cửa. Kết quả mà chúng ta nhận được thật sự mới chỉ ở mức tạm được!
Hãy cùng nói qua những mặt tốt trước. Mặc dù chưa phá bỏ định mức giới hạn số khung hình/giây như Treyarch đã làm được với
Call of Duty: Black Ops 3, nhưng chí ít con số 250FPS tối đa của
Call of Duty: WWII chắc chắn khá khẩm hơn 91FPS của
Call of Duty: Advanced Warfare và các tựa game gần đây của Infinity Ward.
Trải nghiệm trong 10 tiếng đồng hồ của người viết chưa bao giờ bị gián đoạn bởi tình trạng lag hay đứt kết nối, mặc dù đôi khi hệ thống tìm phòng chơi rất hay có xu hướng “ném” người viết vào phòng chơi ở tít tận… châu Âu hoặc Mỹ, một vấn đề có thể được cải thiện bằng cách cho người chơi giới hạn số Ping khi tìm phòng chơi tương tự như trong
Call of Duty: Black Ops II.
Mọi thứ đều ổn thỏa cho tới khi…
Cái quái gì đang diễn ra với trình đơn người dùng trong Call of Duty: WWII vậy?
Có rất nhiều nút bấm và thành phần trong trình đơn được đặt ở những vị trí… phi lý đến nỗi “kỳ quặc” mà người viết thực sự không thể giải thích nổi! Vì một lý do nào đó mà lựa chọn khiến mô hình vũ khí “lắc lư” hay bất động bị “ném” vào phần… gán chức năng cho phím.
Các tinh chỉnh đồ họa trong mục “Graphics” không chia theo từng phần như trình đơn của
Call of Duty: Infinite Warfare, cũng không có một thanh cuộn, mà buộc người chơi phải lăn chuột mỗi lần muốn tùy chỉnh đồ họa “khổ sở” như Captain Price cõng MacMillan. Độ trễ trên bảng thành tính (khi nhấn xem giữa trận bằng phím “Tab”) tiếp tục lại được chuyển hóa thành các cột đỏ – vàng – xanh (thay vì hiện số Ping) cũng là điểm cải lùi kỳ quặc trong thiết kế giao diện.
Game cũng không cho phép người chơi nhấn Esc để ra khỏi trình đơn chính, mà phải chọn phần Setting -> Main Menu -> Quit Game chỉ để thực hiện một thao tác rất đơn giản là: thoát game!
Các mục trong trình đơn của Multiplayer được chia thành bốn phần sắp xếp hàng ngang cho người chơi luân chuyển bằng… hai nút A và D, giống như chúng được bê nguyên xi từ phiên bản console mà không sắp xếp lại bố cục cho hợp lý, tạo nên một màn hình thao tác bất thuận tiện với quá nhiều khoảng trống thừa thãi.
Đây là những vấn đề không quá to tát, nhưng cũng không quá khó để cải thiện, và thật sự sẽ là một sự uổng phí rất lớn nếu như phiên bản chính thức của
Call of Duty: WWII gặp phải chỉ trích bởi những khuyết điểm sơ đẳng trong cung cách thiết kế giao diện trên. Đặc biệt càng khó chấp nhận hơn khi mà hầu hết các phiên bản
Call of Duty trước đều sở hữu giao diện rất dễ thao tác, không “rối beng” như thế này.
LỐI CHƠI VẪN GIỮ “LỬA”
… Bởi vì bạn biết đấy, giờ đây chúng ta có những khẩu Shotgun bắn đạn lửa *rung đùi*.
Nói một cách ngắn gọn,
Call of Duty: WWII sở hữu cơ chế bắn súng “sướng tay” nhất trong loạt game kể từ sau
Call of Duty: Modern Warfare 2. Mặc dù là một “fan cứng” của Treyarch, nhưng thực sự người viết chưa bao giờ hài lòng toàn phần với cung cách bắn súng trong loạt game Black Ops. Với
Call of Duty: WWII, Sledgehammer Games hoàn toàn thành công trong việc mang lại một cơ chế bắn súng cốt lõi rất “đã”, rất chắc tay bằng sự kết hợp của độ phản hồi có trọng lượng trong từng phát bắn, cùng với tiếng súng rất giòn giã được điểm xuyết bằng một tiếng “PING” đanh gọn mỗi khi người chơi hạ gục kẻ thù.
Mặc dù người viết chỉ chủ yếu sử dụng ba vũ khí chính là Type 100, M1897 Trench Gun và Commonwealth trong phần lớn thời gian của đợt thử nghiệm, bấy nhiêu đó cũng quá đủ để người viết tự tin xác nhận rằng Sledgehammer Games đã “đóng đinh” lối chơi chính của Call of Duty: WWII một cách đầy vững chắc.
Các Division thay thế cho hệ thống Class cổ điển, cũng như lượt bỏ Pick 10 (chọn 10 món) quen thuộc. Có 5 Division mà khi được chọn cùng với loại vũ khí tương ứng của Division đó, sẽ cho vũ khí của người chơi một công dụng phụ (thực ra là các phụ kiện hoặc chức năng cũ kỳ này bị bó hẹp trong kiểu cách Division): Mountain cho phép người chơi sử dụng súng tỉa (Sniper Rifle) nín thở để khiến nòng ngắm không bị lắc lư trong vài giây, Expeditionary cho Shotgun 4 viên đạn lửa gây sát thương phụ, Airborne cho SMG nòng giảm thanh để người sử dụng không “hiện hình” trên radar, Armored cho LMG một chiếc Bipod cắm trụ để tăng ổn định khi xả đạn, và Infantry cho người dùng sử dụng Assault Rifle khả năng xông thẳng tới trước với lưỡi lê tương tự như trong Battlefield 1.